Thứ Hai, 6 tháng 7, 2015

Khóc thầm!

Mình vẫn thế, bao nhiêu năm rồi, vẫn chưa thể thay đổi hay sửa chữa được cái tính hay suy nghĩ và nhạy cảm.
Đi làm, mình nhận ra nhiều giá trị. Có buồn, có vui, có những khi hăng say theo đuổi có lúc lại cảm thấy muốn chùn bước. Nhưng quá nhiều lý do khiến mình vẫn bước tiếp và phải bước tiếp.
Rồi cả cái tính thẳng như ruột ngựa nữa. Mình chỉ giỏi che dấu cảm xúc ngay tức thời nhưng sau đó chỉ cần một người vỗ vai thôi là mình lại trút mọi tâm sự với họ - mặc dù biết cái người đó cũng chẳng hề tốt với mình đâu. Mình thật thà một cách ngu ngốc như thế và vẫn luôn dễ dãi tin người như thế.
Để rồi, nhiều khi nhìn lại, trong dọc dài những con số mình lưu vào điện thoại cũng chẳng biết gọi cho ai trong một cuối tuần rảnh rỗi. Có đứa bạn vô cùng tốt, nhưng mình chẳng mong nó bị nhiễm thứ cảm xúc dở hơi của mình nên không giám gọi, có đứa bạn cũng lo lắng cho mình nhiều nhưng bạn còn cuộc sống của bạn, không thể nghe mình ủ ê mãi. Nên đôi khi, lại một mình ra quán cf quen, giả vờ bận rộn ... nhưng lòng thì rối hơn tơ vò.
Mình đã may mắn tìm được một nửa có thể tin tưởng và chia sẻ mọi nỗi lòng. Gọi là may mắn bởi không khó cho bọn mình gặp nhau nhưng lại mất một chặng đường dài mới quen và thân nhau đến như bây giờ. Nhưng rồi, thứ cuộc sống nhẫn tâm đó cũng đang dần khiến bạn tuột khỏi vòng tay mình.
Bao nhiêu nỗi lo, bao nhiêu vấn đề khiến bạn đau đầu thì bạn còn đâu thời gian dành cho mình. Mình cũng ít nhiều lường trước được, chỉ không ngờ mọi chuyện đến quá nhanh, quá vội không kịp cho mình thời gian chuẩn bị tâm thế.
Mình ngày trước cũng hay nũng nịu, mè nheo nhưng nay kiềm chế lại, nói điều gì cũng sợ bạn buồn, bạn cáu, bạn bực, bạn không vui. Đôi khi cũng muốn than thở nhưng sợ rồi bạn thêm chán ngán. Những lúc này,  lại nhớ những ngày đã qua...                                                
Mình, sẽ mạnh mẽ hơn, sẽ chẳng chờ chực một cuộc gọi, tin nhắn từ bạn trong nỗi bực tức ; cũng chẳng nóng vội đến gọi và nhắn hàng chục cuộc nếu bạn không hồi đáp... mình sẽ khác đi... nhẫn nại hơn, có buồn rồi lâu dần cũng sẽ quen. Và có lẽ, đó cũng là điều bạn muốn. Bạn không muốn bị làm phiền mà đúng không. Bạn vẫn luôn tỉnh bơ sau hàng chục cuộc gọi và tin nhắn của mình cơ mà?! Bạn lạnh lùng được, cớ sao mình lại không?!
Đơn giản, chỉ muốn rằng mình sẽ luôn là người sau cuối bên bạn, nhưng không phải là người sót lại đâu nhé! Càng không phải là sự lựa chọn cho ai đó khi cần thì mang ra, lúc không cho ngủ quên trong góc tủ.
Nhiều khi, mình thấy mình hiểu bạn ghê lắm mà có lúc mình lại thấy sao chẳng thể hiểu được tí gì về con người bạn.
Mình đang hoạch định và cố gắng cho tương lai, thực sự đang rất nỗ lực và mình cần bạn ủng hộ và nỗ lực cùng. Nhưng sao mình cứ hay tự huyễn hoặc mình, cứ tự làm mình vui rồi mà cố chứ không phải là bạn nắm tay mình với nhỉ?!
Bạn từng hỏi mình: Yêu có nhất thiết phải thể hiện?
Đọc xong tin nhắn đó mình nghẹn cả lòng, nước mắt cứ thế tuôn ra. Sao đến giờ bạn vẫn có thể hỏi câu hỏi đó, Sao có thể cơ chứ? Yêu không thể hiện có còn là tình yêu không hả bạn?
Đó, giữa yêu và không yêu mong manh, giản đơn thế đó. CHỉ ở chỗ thể hiện hay không thôi?!
Bạn có lúc nào hiểu được không?
Và với đứa yếu đuối như mình thì cần, rất cần sự thể hiện , sự quan tâm,yêu thương bằng lời nói và hành động.
Có những ngày mệt mỏi, mệt cả thể xác lẫn tinh thần thì một câu động viên, một cử chi săn sóc, quan tâm của bạn cũng khiến bao mệt mỏi tan biến.
Áp lực bên ngoài của cả 2 đã đủ khiến chúng ta mỏi mệt, nhưng đó là bên ngoài, mình không có lỗi, bạn không có lỗi, tình yêu này càng không có lỗi thì cớ sao hành hạ nó. Sau những bụi bặm bên ngoài, trở về với gia đình nhỏ, tình yêu nhỏ chỉ mong là tiếng cười và san sẻ. Ai cũng hiểu một chút, cùng nhau một chút, mọi chuyện sẽ thật tốt biết bao!
Chuyện tình cảm tác động rất lơn đến tâm trạng làm việc của mình. Chuyện này, mãi mình vẫn chưa sửa đổi nổi Dẫu mình biết, như thế là sai lớn lắm. Sai với cả chính mình và với cả công việc của mình.
M yêu dấu, khi mình ngồi gõ ra những dòng này mình thấy tâm mình cũng đang bấn loạn. Mình cũng chẳng biết m đang nghĩ gì, làm gì, có nhớ đến mình. Mình đoán là không đâu, có thể m đang ngủ, có thể đang suy nghĩ về đề án, về công việc...
Dạo này trong những câu chuyện, m đã vô tình hay cố ý không muốn nhắc đến tương lai khiến  mình sợ.. .
Nhưng mình biết, nếu có lỡ xảy ra chuyện đó thì vẫn phải chấp nhận.
Chỉ là bây giờ mình chưa sẵn sàng..
Không hề dễ để mình đặt niềm tin vào ai đó, càng không dễ để mình trọn tình với ai đó... Mình tin m, luôn tin m ở thời gian qua. Nhưng ở thời gian này, đã có lúc mình đặt dấu hỏi..? Muốn thảnh thơi, cười nói như trước mà khó quá.
Những dòng này chắc sẽ có lúc m thấy thôi, khó có gì mình dấu m được. Nhưng đúng là mình đang sợ cho 2 năm tới, thời gian càng dài càng khiến mình hoang mang...
Mãi mãi chỉ mong sẽ là cái kết có hậu như mình và bạn vẫn ao ước.
Nghèo không sợ, khổ không sợ, .. nhưng chỉ sợ cái nghèo, cái khổ cuốn tình cảm đi xa.

Thứ Hai, 29 tháng 6, 2015

Thừa thãi

Có lẽ những quan tâm của mình với bạn là thừa thãi,
Dường như mình trong bạn cũng là thừa thãi,
Mình đã sai ở điều gì mà khiến bạn nổi cáu lên như thế cơ chứ?
Mình ốm, mình nhắn tin cho bạn những mong nhận lại một câu hỏi han nhưng cũng không Bạn chỉ biết than van về công việc của bạn. Ừ, bạn mệt, bạn căng thẳng nhưng bạn có biết rằng mình cũng đang mệt lắm và dù mệt vẫn không ngừng quan tâm bạn?!
Đau đớn nhận ra nhiều sự thật khi tình yêu đang bước sang tuổi thứ 5! Nhiều khó khăn, chướng ngại đã vượt qua cùng nhau hà cớ gì vì chuyện bên ngoài bạn đổ lỗi cho tình yêu này.
Mình cũng từng có những lúc streess, cũng có những khi muốn đập tan, đạp đổ nhiều thứ nhưng những khi đó mình cũng không ngừng yêu , thương bạn. Vậy thì vì sao bạn lại không thể như thế với mình. Bên nhau không phải mọi thứ sẽ tốt hơn sao???
Mình thực sự đã vì bạn mà thay đổi, nhẫn nại hơn rất nhiều, từ tốn và điềm đạm hơn trước. Nhưng sao bạn cứ được đà làm tới, không coi mình ra gì?
Đừng làm quá nỗi đau của mình mà coi thường nỗi đau của người khác
Đừng làm quá khó khăn của mình và coi thường khó khăn của người khác,
Muốn nói với bạn lắm nhưng lại sợ....
Từ bao giờ mọi điều thật lòng nhất mình phải gõ với blog mà không phải là nói với bạn!
Mình thực sự rất buồn và cảm thấy mối tình này lung lay, chẳng thể có cái kết đẹp... Làm ơn, cho mình niềm tin đi bởi mình cần cuộc sống có cả mình và bạn!.



Thứ Sáu, 26 tháng 6, 2015

Thủ thỉ

Mỗi ngày lại nhận thêm một tin không vui về sức khỏe của những người thân quanh mình, cảm thấy cuộc sống này mong manh quá, niềm tin và lạc quan cũng chẳng còn được như trước.
Mình vừa gợi một câu chuyện khiến ban buồn, mình cố tình gợi chuyện bởi thực sự mình cũng buồn và muốn được sẻ chia. Chỉ tiếc rằng ta không gần nhau để có thể vỗ vai hay ôm nhau lúc này mà chỉ biết gõ những con chữ qua dòng tin ngắn.
Mình thương mẹ bạn như chính mẹ mình, mình đã tự coi mình có thêm một người mẹ từ dạo ấy, thế rồi ông trời ông cũng lấy đi nốt người mẹ đó... Bạn đau, mình cũng đau không kém. Nhiều khi chỉ muốn, bạn cứ nhớ, cứ thương, cứ khóc nhưng hãy chọn thời điểm có mình bên cạnh. Đừng lặng lẽ chịu đựng tất cả một mình. hai mình bao giờ cũng tốt hơn mà phải không?.
Bạn bảo ngủ đi nhưng mình thừa hiểu chỉ là bạn đang muốn yên lặng một mình, rồi bạn sẽ khóc. Mình còn biết làm gì cơ chứ, mình không ở bên cạnh để ôm bạn thật chặt, nắm tay bạn thật chắc, đành để bạn "ngủ" theo những gì bạn muốn. Nhưng bạn à, bất cứ lúc nào tỉnh giấc hãy tìm đến mình, hay cả khi khó ngủ cũng có thể tìm mình dãi bày hết nỗi lòng của bạn. Mình có thể nghe và hiểu bạn mà.
Rồi cũng có những lúc mình như thế bạn cũng phải ở bên cạnh mình nữa nhé!
Mình biết, nhiều lúc mọi câu nói dù có an ủi tài tình đến đâu cũng không bằng một chút im lặng và cái vỗ vai. Mình cũng biết bạn đủ lớn để  hiểu và càng tin bạn sẽ mạnh mẽ vượt qua nó như cách mà bạn đã làm bấy lâu nay, kể cả tuổi thơ dữ dội từng qua mà có lần bạn mail cho mình.
Có nhiều khi buồn, mình thường lục lại đống mail mình và bạn gửi cho nhau, từ cách đây 3- 4 năm để đọc, mình đọc chẳng sót từ nào, cứ đọc đi đọc lại mãi mà chẳng chán. Mình trân trọng những gì đã qua, trân trọng những gì hiện tại và càng trân trọng tình cảm mà mình và bạn đang có. Thời gian này bạn hay nổi đóa, nổi khùng với mình kể cả khi mình ốm bạn cũng vẫn nổi khùng với mình nhưng mình kiên nhẫn với tất cả, mong qua khủng hoảng thời gian này bạn sẽ hiểu những gì mình làm. Để biết, mình trân trọng và mình thể hiện sự trân trọng đó thật sự chứ không chỉ một lời nói suông.
Ngày trước, mình và bạn nói chuyện không biết chán suốt ngày đêm, bây giờ nói một chuyện dài câu tí chút là bạn đã không vui, giọng xắng lên thậm chí quát um và không nói chuyện. Cũng chẳng hiểu hết được những gì đã khiến bạn trở nên như thế nhưng tin chỉ là trong khoảng thời gian ngắn này thôi. Mình vẫn hay nói thèm một chuyến đi chơi với bạn, ừ thì có phần ham vui thật nhưng chỉ là ham vui khi có bạn bên cạnh và thực tâm chỉ mong chuyến đi sẽ níu lại những kỉ niệm đẹp, trả bạn về với ngày trước, vui vẻ và thấu hiểu. Sẽ được thôi mà phải không?
Thôi thì cứ cố gắng vì nhau nhé.
Mình đang cố gắng và thay đổi rất nhiều để mọi thứ tốt lên hơn, mong bạn cũng hợp tác ...
Nhớ và thương bạn vô cùng! Hâm à.!



Thứ Ba, 23 tháng 6, 2015

Nhất định phải là anh

Có những ngày lòng thấy chông chênh quá!
Sợ cái cảm giác không còn được vỗ về, thương yêu...
Sợ những mối quan hệ cuộc sống, công việc; những bận tâm, lo toan khiến anh dần xa rời em...
Sợ làm một điều gì, nói một câu gì quan tâm nhưng anh cho là thừa thãi..
Sợ niềm vui cố gửi đến anh trở thành nỗi bực dọc, phiền phức
Sợ những nhăn nhó, cau có thành thói quen anh mang về nhà
Sợ những lời hứa cứ trôi tuột về ngày xa,
Sợ lắm tình cảm nhạt phai...!
Sợ mỗi ngày, những nỗi sợ này  lại dày thêm.... Sợ lắm!

Hẳn là có nhiều người quan tâm và yêu thương anh, bởi anh là người tốt. Nhưng em tự tin để nói rằng sẽ chẳng ai yêu anh và quan tâm anh nhiều hơn em.
Mọi khó khăn vẫn đang cùng nhau vượt qua và em vẫn kiên nhẫn ở đây, bên cạnh anh, nín nhin và chịu đựng mọi sự khó chịu, cau có từ anh khi anh gặp chuyện không vui. Em chỉ mong mình là người có thể mang đến nụ cười và bình yên cho anh sau những mệt nhọc. Thế nhưng, dường như không. Khi em mới chỉ cất tiếng nói thể hiện cảm xúc, suy nghĩ của mình thì ngay lập tức bị dập tắt bởi ... "sao không thương anh, thời gian này anh rất căng thẳng đừng khiến anh mệt mỏi thêm..". Thế là em lại im lặng, chuyển đề tài. Nhắn tin, trò chuyện với anh nhưng nước mắt đã lã chã rơi từ bao giờ.
Đôi khi chỉ muốn anh vì em mà làm một điều gì đó, nhưng thực sự em cũng chẳng giám nói nhiều nữa.
Anh đang nhiều gánh nặng, nhiều nỗi lo, em hiểu và em đã tự quyết tâm với lòng rằng không vì những chuyện đó khiến ta xa nhau, em phải thấu hiểu và san sẻ với anh nhiều hơn. Chỉ cần có anh cùng bước thì với em mọi khó khăn trên đời này đều có thể vượt qua. Em mong anh qua nhanh quãng thời gian này, trả lại anh của ngày trước về với em. Yêu thương em nhiều hơn, quan tâm, lo lắng và hiểu em nhiều hơn.
Đôi khi, buồn quá, thu lu một góc phòng em lại nghĩ, mới chỉ bắt đầu công việc thôi anh đã thế liệu mai mốt khi công việc, cuộc sống không thuận buồm, xuôi gió; khi hàng tá việc phải lo từ nhà ra ngõ đến cơ quan liệu anh còn thế nào... Rồi em sẽ ở đâu trong anh. Nhưng rồi em lại nhanh chóng lắc đầu, gạt đi mọi suy nghĩ đó vì em tin bản lĩnh của anh sẽ kiên trì vượt qua và cân bằng được mọi thứ. Hơn cả, EM TIN ANH - tình yêu của em, người mà em muốn gắn bó cuộc đời còn lại.
Yêu anh và mong anh yêu em nhiều hơn thế. Bởi cô gái của anh bé nhỏ và mong manh lắm.
Lúc này, chỉ muốn cùng anh bay nhảy đâu đó, nơi mà hai đứa từng rong ruổi, chỉ vài ngày thôi cũng được... kiếm tìm lại cảm xúc yêu trong trẻo ngày trước, không vướng bận những lo toan cuộc sống, công việc. Lúc này, chỉ muốn anh xuất hiện ở ngay bậc cửa, chắc em sẽ nhảy cẫng lên và chạy lại ôm chầm lấy anh. Thật chặt...
Cố lên nhé anh! Và đừng quen có một người con gái vẫn luôn tin yêu anh!
Em có thể vì anh mà khóc không một lời oán thán; chỉ mong anh hãy hiểu giọt nước mắt ấy và nhất định anh phải là người lau khô giọt nước mắt cho em...! Được chứ?!
24/06/2015




Chủ Nhật, 21 tháng 6, 2015

5/5

Chúc mừng sinh nhật Mẹ!
Nhà nhà ăn Tết đoan ngọ, mừng vui sum họp thì sáng ra con vẫn lăng xăng làm tin mẹ ạ :(
Bao nhiêu năm rồi, không có nổi một lần con mừng sinh nhật Mẹ trọn vẹn, tử tế. Con vẫn nhớ 5/5 năm ấy, ngày sinh nhật mà mẹ đau rồi đi viện ,,, rồi mãi mãi từ lần đó, không còn cơ hội cho con được sửa lỗi, được hiếu thuận với Mẹ!
Mẹ ơi còn điều gì con chưa tốt, chưa phải với Mẹ, còn gì chưa chu đáo, Mẹ hãy về trong những giấc mơ cho con biết, cho con được gặp Mẹ! Đừng ngưng dõi theo con mẹ nha! Niềm tin của cuộc đời con!

Thứ Tư, 10 tháng 6, 2015

Chữa đau

Cách hữu hiệu nhất để chữa đau là hãy vấp ngã thật nhiều, đau nhiều rồi quen, rồi chịu được cả thôi. Cứ chai lì mà nhìn, mà đón nhận, có đau đến mấy cũng giương mắt lên nhìn thẳng, tuyệt đối không được ngoảnh mặt đi, không được khóc thầm, không được che giấu. Vậy đi!
Rồi quen cả thôi!!!....

Thứ Ba, 9 tháng 6, 2015

Về thôi

Khi một sáng nhận đến 4 lời chối thì nghĩa là lúc đó cần trở về, yên vị một ngày...
Chạy xe hàng chục cây số xuống cơ sở rồi người cần gặp đi vắng, quay về liên lạc để làm việc thứ 2 thì không được. Nhận thêm 2 cuộc điện thoại về sai sót trong tác nghiệp. Hẳn rồi bài đứng tên mình trước nên có gì thì phải gọi mình trước. Còn mình chủ quan tin đồng nghiệp nên đã không năm lại thông tin... lại có thêm một điểm trừ...
Ai cũng bảo cứ vui sống, cứ cố gắng rồi trời không phụ lòng người. Phải rồi, mình có chơi gì ác ổng đâu mà ổng phụ mình. Nhưng ổng cũng chẳng giúp mình cái gì nốt.
Về thôi... về nơi nào đó, cần mình, mình cần.
Về thôi, về với góc nhỏ để thở than và rồi lại bước tiếp
Mong ước về chuyến đi dang dở, và chắc sẽ còn dang dở mãi.
Đã trật một chuyến tàu quan trọng của cuộc đời. Người cứ đi, mình cứ đi, hai đường thẳng song song không bao giờ gặp lại...
Rồi lại tự huyễn hoặc lòng, tái ông thất mã. Cứ tự an ủi, AQ mình thế!
Cuộc sống có bao giờ dễ dàng. Thử thách này chưa qua thử thách khác đã tới. Dồn dập và nặng nề hơn trước.

CẦN LẮM - Hoàng Rapper
Cần lắm ngay lúc này 
Cần khóc cho vơi đầy 
Cần đi đâu đó xa chốn đây 
Cần khoảng không một mình 
Cần biến mất vô hình 
Cần lắm giấc ngủ yên bình. 

Người đã xa ta rồi, người bước đi quá vội 
Còn riêng ta trong đêm mịt tối 
Người để lại những nụ cười hờ hững 
Bỏ lại một người ở sau lưng. 

[ĐK:] 
Biết đâu chữ ngờ, cũng biết không bao giờ 
Có thể nào quay ngược thời gian 
Mà sao bao bết thương vẫn chưa lành vấn vương 
Gửi đợi chờ vào hư vô. 

Cố quên trong lòng, cố gắng nuôi hi vọng 
Cố giấu chôn sâu một niềm đau 
Càng tránh né nỗi đau, nỗi đau càng khắc sâu 
Miệng gượng cười, lòng đau gấp trăm lần. 

2. Cần lắm mưa bên thềm làm ướt đôi môi mềm 
Ngày qua khô héo đến mỗi đêm 
Cần lắm trên khung trời, giọt nắng nói đôi lời 
Sưởi ấm bóng tối rã rời. 

Cần lắm đôi tay gầy, chặn khẽ nước mắt này 
Chở che trong bao nhiêu nồng cháy 
Cần một người hiểu, cần một người yêu 
Cần một người dìu bước qua cô liêu. 
.....

CẦN LẮM 

Anh. Đôi khi em muốn anh cười
Bên em đi trong chiều buông nắng
Đưa em dạo quanh phố đông
Chọn một vài món rất xinh
Em như bông hoa rạng ngời
Là lá la là lá la…
Anh. Đôi khi em muốn đi xe đạp trong công viên nhiều màu xanh
Cuộc đời là những bức tranh lặng nhìn để em vẽ anh trong con tim nhỏ xinh

Hỡi anh yêu người em luôn mong nhớ
Từng đêm xuống em nguyện cầu mãi có nhau
Con tim em khẽ cười khi anh yêu chân thành
Đừng nói rời xa nhé anh